Xin lỗi

Mình không rõ còn ai theo dõi blog này cũng như những truyện được đăng trên này nữa không, nhưng vẫn phải nói hai từ “Xin lỗi”.

Mình không còn một chút gì gọi là cảm hứng để viết, một phần là do hồi đó mình bị ảnh hưởng và “học đòi” theo văn phong, mô típ của một số truyện Trung Quốc, nên giờ đọc lại chỉ muốn xoá hết. Nhưng không làm được vì dù sao, nó cũng là một thời mơ mộng của mình.

Xin lỗi. Mình sẽ không thể viết tiếp những truyện dang dở, cũng không thể nào tiếp tục chỉnh lý lại “Băng Phong” – vì giờ nếu có chỉnh lại, chắc mình xoá sạch và viết lại từ đầu.

Giờ blog này chắc mình chỉ có thể đăng những thứ vớ vẩn đời thường của mình và fan-fic.
Cho mình nói lại một câu Xin Lỗi. Vì đã không giữ đúng lời đã hứa.

Và Xin Cảm Ơn.

– Giang –

Advertisements

05032017 – Những vụn vặt ngày thường

Hôm qua mình vừa đi xỏ khuyên về. Trước đây mình đã bấm ba lần rồi, và cả ba lần đều tịt như chưa bao giờ bấm vậy.

Hiện tại tai mình vẫn hơi đau và nhức một chút. Hy vọng rằng sau một tuần sẽ đỡ hơn. Và cuối tháng sẽ lại xách mông đi xỏ tiếp 2,3 lỗ nữa. Ha ha.

À, hôm nay là ngày mở bán online vé concert ở Thái của các cậu. Mình đã quyết định phó thác hết cho số phận rồi. Tuy thế mà vẫn lo phát điên lên được. Lo được lo mất. Lo rằng mình sẽ không có vé, lo rằng số thứ tự được phát vé của mình ở số 11 lận. Lo không biết có đủ gần, đủ gần để nhìn thấy các cậu bằng chính đôi mắt này không. Lo rằng, sẽ bật khóc ngay từ lúc đặt chân vào đấy.

Lo đến phát điên như vậy, nhưng mình vẫn chỉ có thể tỏ ra bình thản. Bình thản ngoài mặt thôi, chứ tâm tính mình dạo này hay gắt gỏng lắm.

Không được stress.

Không được stress.

Vì stress mà mình rụng nhiều tóc và tăng nhiều cân lắm rồi…

 

15012017 – Entry đầu tiên

 

Đáng lẽ nên type nốt đống đề cương Đao đức học dài như chó nhưng vì không chịu nổi… Cảm giác như nếu không viết ra, sẽ không bao giờ, không khi nào có thể viết được nữa.

Mới biết các cậu được 3 tháng lẻ 2 ngày, nhưng có cảm tưởng như đã đồng hành với các cậu từ lâu. Cũng 6 năm rồi, G không stan, không bias bất kì một ai, một nhóm nào hết. Cùng lắm chỉ dừng lại ở support, vậy thôi.

Vậy mà, đúng ngày các cậu tung album mới, tung MV “Blood, sweat & tears”, G lọt hố các cậu. Tựa như “love at first sight”, tựa như là định mệnh vậy, mình ngồi ở Twitter Bean Aeon làm bài, rảnh ruồi tình cờ click vô MV của các cậu. Cảm giác lúc đầu là nhạc hay ghê, MV sao đầy ắp hint thế này, trồi ôi trúng fetish của mình kìa, rồi về nhà, nằm xem kĩ lại. Thì, đột ngột, bị ấn tượng mạnh bởi Jimin. Và bài ca sập hố oanh liệt vang lên :)))

Trong một đêm, nhớ mặt thuộc tên các cậu, không lẫn ai. Mấy ngày tiếp theo nằm cày đủ thể loại show, LOG, bomb… Từ đấy cũng phần nào nắm được thông tin về các cậu.

Lúc đầu, G không nghĩ là sẽ theo các cậu dài lâu. Nhưng càng đào bới thông tin, nghe nhạc của các cậu, G cảm thấy, chà, mình không thể nào thoát khỏi Bangtan được rồi. Thương các cậu, càng ngày càng thương, càng yêu. Và đôi khi cũng tủi hờn lắm, vì tại sao mình biết các cậu muộn như vậy, tại sao mình ở xa các cậu như vậy, tại sao mình lại cảm thấy bất lực đến như vậy.

Biết thương các cậu, biết vui mừng cho các cậu, biết buồn bã cùng các cậu. Tất cả cảm xúc đều mới mẻ với mình. Mình thừa nhận ban đầu đến với các cậu là vì thích Jimin quá đỗi, nhưng bây giờ, với mỗi người, mình lại có những xúc cảm khác nhau.

Hôm nay, chắc là đôi dòng viết cho bạn bánh gạo sexy, bé con của Bangtan trước nhỉ?img_5051

Jimin, chàng hoảng tử bé nhỏ của mình, người mình sẽ mãi thương. Thương cậu nhiều lắm, đôi khi lại giận cậu ghê gớm ấy vì cậu làm tim mình trồi lên hụt xuống không biết bao bận. Jimin à, yêu cậu, yêu cậu, yêu cậu. Yêu cách cậu cười, yêu cách đôi mắt cậu sưng sưng kiểu sexy (như lời cậu nói), yêu giọng nói của cậu, yêu đôi bàn tay xinh xắn bé xíu xíu, yêu cách cậu nhảy trên sân khấu, yêu những lúc cậu bĩu môi dỗi hờn, yêu lúc cậu chăm chú (một cách lạnh lùng) theo dõi những màn biểu diễn, yêu cách cậu vuốt tóc, yêu, yêu, yêu tất cả của cậu, yêu mọi thứ ở cậu. Mình không thể giận cậu lâu được, vì ngay sau đấy, mình lại trở nên yếu đuối trước nụ cười rạng ngời xinh đẹp của cậu. Thật dễ dãi, mình quá là dễ dãi mà. Jimin à, chỉ mong cậu luôn hạnh phúc, luôn vui vẻ, tự tin vào bản thân mình hơn nữa. Cậu biết không, cậu giỏi hơn cậu nghĩ rất nhiều đó nha.

Jimin à, mình muốn nói nhiều lắm, mà từ ngữ của mình cứ loạn hết lên. Rối bời như một mơ bòng bong vậy. Nhưng viết ra được phần nào, mình cũng thấy vui lắm rồi. Hôm qua, mình đã khóc một chút xíu khi xem lại những LOG đầu tiên của cậu. Mớ cảm xúc lúc ấy cũng y hệt như bây giờ mình viết cho cậu vậy, bế tắc có vẻ đúng hơn.

Jimin, bé con của Bangtan, luôn ở bên mọi người khi mọi người yếu đuối nhất. Là người cố nén nước mắt chực trào để an ủi các anh em, và cũng là người len lén chui vào chỗ kín kín không người mà rơi lệ. Là người quan tâm tới các thành viên trong nhóm một cách vô cùng dễ thương, ân cần, chu đáo, như RapMon đã nói, “là thiên thần”. Jimin chính là thiên thần nơi trần thế này đó, là người mà mọi người luôn muốn bảo vệ, muốn yêu thương. Nhưng cậu cũng là người lắm tâm sự, mình có cảm giác những buồn phiền âu lo của cậu cứ chất đầy chất đầy đằng sau những nụ cười hằng ngày mình thấy. May mắn là cậu có Bangtan, cậu có những người anh đáng tin cậy, có cậu bạn nghịch ngợm giàu tình cảm, có cậu em trai suốt ngày phũ nhưng yêu cậu không kém các anh.

Vậy đấy, viết lung tung linh tinh những tâm tư mình dành cho cậu. Mỗi ngày mình lại thấy thương cậu nhiều thêm một chút. Không biết rằng, năm sau, mình có được trở thành một chấm nhỏ trong biển bomb lấp lánh mà cậu sẽ thấy không?

Liệu, mình có thể, nhìn thấy cậu, bằng chính đôi mắt của mình?

.

Yêu cậu.

Rất nhiều.

.

3:47 AM

2017 – BEGIN

Vậy là một năm nữa đã qua rồi. Căn nhà này ngày càng đìu hiu nhỉ?

Đầu tiên chúc tất cả mọi người một năm mới hạnh phúc, luôn vui vẻ và mạnh khỏe nhé. Mình cũng sẽ cố gắng hơn nữa cho năm tới.

Và mình mới lọt hố một nhóm nhạc Hàn Quốc, BTS, được 3 tháng rồi nè.

Nhờ mấy cậu trai ấy, mà mình, có động lực và vô vàn cảm hứng để viết fanfic. Dù mình biết, việc này chẳng dễ dàng chút nào, khi mà phải diễn tả cảm xúc của mình qua câu chữ. Như mình đã nói, ngôn từ của mình khá hạn hẹp, hay dùng từ đơn giản. Vì vậy, những fic mình đã viết thường bị lỗi lặp từ khá nhiều, văn mình không có sức gợi lắm. Nhưng mình sẽ cố.

Bắt đầu, chắc là sẽ vô cùng khó khăn.

Nhưng, “làm nhiều rồi sẽ quen”, mình và bạn mình hay nói như vậy với nhau lắm. Mình cũng muốn 2017 của mình lạc quan vui vẻ hơn 2016.

2016 của mình, là những chuỗi ngày thiếu ngủ triền miên, stress vô cùng và khóc cũng nhiều lắm.

Mình không trách móc gì cả, chỉ là cảm thán một chút. 2016 cũng đối xử với mình khá tốt mà nhỉ? Khi mà mình được biết tới Bangtan, dù hơi muộn.

Cảm ơn 2016 và tạm biệt nhé.

 

Biến mất trong biển người.

Biến mất trong biển người. Tìm thấy nhau do số phận. Rồi lại để lạc mất nhau. Lại ngồi oán trách, cớ sao lại để ta gặp nhau. Gặp gỡ để làm gì, rồi lại để lạc mất nhau…

.

Nếu, ngay phút giây ấy, quay sang hướng khác, thì có lẽ bây giờ sẽ là hai con người xa lạ.

Nhưng mà, nếu lúc ấy không gặp, biết đâu lúc khác sẽ gặp? Số phận an bài, người có mặt trong đời mình sẽ xuất hiện thôi, theo cách này hay cách khác. Mỗi một giây một phút trôi qua trong đời, vạn vật ngoài kia lại đổi thay.

Lòng người cũng vậy.

Hôm nay có thể buông lời yêu nhau say đắm, nhưng rồi mai trong lòng đã chẳng còn dáng hình nhau.

Hôm nay – Ngày mai. Sống để khắc khoải đợi chờ  ngày mai sẽ ra sau, ngày tháng sau sẽ như thế nào. Sống để thoát khỏi những tuyệt vọng của ngày hôm nay.

.

Lại nói, biến mất trong biển người tấp nập ngoài kia.

Biến mất để không còn làm nhau đau khổ, không còn dằn vặt nhau.

Biến mất để phủ định những ngày tháng xưa kia, bên nhau, yêu thương và quyến luyến.

Biến mất để đối phương tìm người tốt hơn.

Có vô vàn lí do để biến mất khỏi cuộc đời nhau.

Tưởng rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn…

.

Có đôi khi, tôi cũng muốn biến mất như vậy.

Tôi chưa yêu, nhưng có các mối quan hệ bạn bè.

Tôi tự thấy rằng, tình bạn đối với tôi còn quan trọng hơn cả tình yêu nữa.

Tôi vừa đẩy 2 người bạn ra khỏi chính cuộc đời mình, nhưng vì stress dài kỳ trước đó nên tôi không thấy đau, chẳng thấy buồn như lần thứ đầu xung đột.

Chơi với họ, dần dần tôi bộc lộ những điểm xấu, không tốt. Ví dụ như hay khơi những chuyện tốt đẹp trong quá khứ mà ba chúng tôi cùng nhau trải qua, hoặc là mặt mũi bí xị khi thấy họ nói những chuyện mà tôi không hiểu.

Lúc đầu, tôi lúc nào cũng chăm chút cho tình bạn này. Nhưng dần dần, vòng tròn tiếp xúc của họ rộng hơn, họ có những chuyện họ không kể cho tôi, tôi thì lúc nào cũng kể hết chuyện của mình cho họ nhưng vì bản thân quá nhạt nhẽo nên không có nhiều thứ để kể.

Khi đi chơi ba người, họ liên tục kể chuyện và nói chuyện. Tôi thì ít khi mở miệng, chủ yếu nói những câu chuyện không đầu không đuôi. Nhưng chưa bao giờ có sự im lặng như khi tôi đi chơi với 1 trong 2 người họ.

Tôi không rõ nữa. Tôi cảm thấy bản thân như người thừa.

Họ trách tôi thay đổi, tôi trách họ đổi thay.

.

2:11 AM

290316

New Year! 2016!

HAPPY NEW YEAR!

Xin chào, cũng đã lâu lắm rồi, mình không phủi bụi cho blog. Hôm nay đọc được một cái comment của 1 bạn rất đáng yêu, cảm thấy nhà mình vẫn còn bước chân người lại qua, lại thấy mừng, rất vui.
Mình nhớ lần đầu tiên lập blog này là đương 16 mộng mơ, thế mà chẳng mấy chốc biến thành bà cô già đầu 2 đít 1 rồi, ha ha ha.

Qua một năm, lại thấy mình già đi thêm 1 tuổi, không vui cũng chẳng buồn, tính cách ngày càng tồi tệ, hay nghĩ ngợi vẩn vơ.

À, có một chuyện, là _Deviant_ chính thức chẳng còn nữa. MeoMeoGiáo của _Deviant_ cũng đi theo luôn rồi. Chỉ còn lại một  喵喵喵教 mà thôi. Lại quay về điểm xuất phát, à, còn tệ hơn điểm xuất phát nữa. Vì đã có được, rồi mất hết đi, chẳng phải là đáng thương lắm sao?
Thôi chuyện cũ dừng tại đây, vì nó, mà mình đau khổ vật vã khóc lóc mấy đêm liền. Nói ra thể nào cũng bị nói là con này sao mà điên thế. Mọi thứ chỉ là hư ảo, chỉ là thế giới của tổ hợp những dải code cấu thành thôi, sao phải nặng lòng. Ừ, game ảo, nhưng bạn bè, trái lại là bạn bè thật ngoài đời của mình đó chứ. Nhưng bây giờ cũng chẳng còn thân thiết như xưa nữa rồi. Mình thừa nhận là mình tự tách bản thân ra, nhưng biết vì sao không? Vì mình với họ, chẳng còn chuyện gì để nói với nhau nữa, hay nói cách khác, những câu chuyện mà mình nói họ sẽ không thích nghe. Quan điểm khác nhau, tư tưởng khác nhau, họ có những mối quan hệ mới, còn mình, vật lộn với những kỉ niệm xưa cũ, mệt mỏi nhưng cũng phải biết làm sao.

Than vãn nên kết thúc. Thật. Mình kết thúc đây.

Năm mới, mong rằng mình sẽ khác đi một chút, đừng bận lòng với những thứ đã rời bỏ mình đi nữa. Nên vui vẻ lên, vui vẻ lên, một năm mới đến, tức là cơ hội mới đến, tức là những gì tốt đẹp sẽ đến.

Giang ơi, lạc quan lên nào.

Chúc mọi người một năm 2016 thật ý nghĩa.

Yêu thương vô vàn.

01.08.2015

Ngày đầu của tháng mới.

Người vẫn cũ.

Tâm trạng vẫn cũ.

Khi bạn ở một mình, chơi vơi trên tầng cao cao, bạn không có nhu cầu mở miệng nói chuyện nữa. Bạn đối diện với người thân, cũng chẳng biết nói gì. Mọi thứ giống như lạ lùng, ngại ngần với đủ chuyện.

Bạn khi ở giữa bạn bè, cũng phải cố gắng lặp đi lặp lại một hoặc vài câu chuyện nhạt nhẽo.

Bạn khi ở một mình, hay nghĩ ngợi đi xa, hay nghĩ ngợi lung tung, và hầu hết chúng đều tiêu cực.

Bạn sẽ không muốn làm gì hết, nằm dài trên sofa, lẳng lặng nhìn lên trần nhà tối đen, xung quanh chỉ có tiếng căn nhà đối diện đang xây.

Bạn cảm thấy như thế giới bỏ lại bạn, hay là bạn bỏ lại thế giới xung quanh?

Bạn không biết.

Đôi khi muốn xách xe chạy lòng vòng ngoài đường giữa đêm khuya, nhưng bạn lại sợ xã hội thời buổi phức tạp.

Đôi khi muốn ngồi xem phim một mình nhưng rồi lại sợ người ta đánh giá, cười cợt và thương hại.

Đôi khi bạn muốn đi thật xa khỏi thành phố này, đất nước này, nhưng kinh tế bạn lại không đủ.

Đôi khi, bạn có nhiều ý tưởng điên rồ.

Nhưng bạn không làm, vì bạn không liều.

Bạn nhát gan.

Bạn nhạt nhẽo.

Bạn, không hiểu, không biết rất rất nhiều điều. Ví dụ như, bày tỏ tình cảm của mình với người thân.

Lại ví dụ như, bạn không hiểu “yêu”.

Bạn chỉ biết co cụm trong bóng tối, ngước nhìn người khác và lại đố kị.

Bạn vô dụng. và bạn chẳng cố gắng làm gì cho đỡ vô dụng. Bạn như đang dần trơ lì với mọi thứ.

Và một ngày sau bao ngày ấp ủ suy nghĩ như trên.

Bạn quyết định

sao mình không biến mất đi cho xong?

Và trong Trái Đất 7,8 tỷ người, một người như bạn chắc hẳn không hề quan trọng đâu.

Bạn nhầm.

Vì bạn chính là người quan trọng. Đối với chính bản thân bạn. Và với gia đình bạn.

.

Ngoài trời mưa lâu quá.

25/07/2015

Cảm thấy buồn lắm, khổ sở không chịu được.

Cứ có cảm giác cả thế giới quay lưng với mình vậy. Mặc dù chỉ là được khuyên nên sang bang khác, tốt hơn, vì bang này chẳng còn ai nữa.

_Deviant_ chẳng còn nữa.

Chắc chỉ có mình mình mới điên thế này. Và vì mình điên nên là mình quyết định ở lại. Một mình mình với rất nhiều clone :)))))

Làm thế nào bây giờ khi mình không muốn vào bang khác, không muốn làm quen với người khác… Game mình không chán, chỉ là chẳng còn động lực mà onl nữa, khi mình mình không đi đường giống mọi người. Khi mình mình chẳng muốn thay đổi.

Mình giỏi làm những chuyện vô ích. Đúng rồi.

Nói chung là có thể người ta nghĩ rằng mình đang tỏ vẻ đáng thương để níu kéo mọi người, để mọi người quan tâm, nhưng mình không vui nổi. Mình thực sự không cảm thấy vui. Vì mình chẳng có ai…